vietson_tb4
male - 39 years
Blog / Tags / cool
Blog messages with the tag 'cool':
-
Tâm sự của một học trò cũ...
... Đến tận bây giờ nó vẫn không thể nào quên được cái ngày đầu tiên gặp thầy. Quả là khá ấn tượng. Nó đã được nghe các bạn kể chuyện là thầy khó tính lắm, hay chửi học sinh...nhưng không sao, nó vẫn quyết tâm cắp sách đến xin theo học thầy. Thật ra tính của nó là vậy, luôn muốn vượt qua thử thách với những người khó tính nên nghe bạn bè kể về thầy nó càng hứng thú.
Quả thực thầy vượt qua quá xa so với tưởng tượng của nó. Ngay từ buổi đầu tiên nó đã được chứng thực lời kể của tụi bạn. Đúng Thầy khó tính thật. Hôm đó đến xin thầy học, lũ bạn tặc lưỡi : "không biết có học nổi với thầy không?". Nó thầm nghĩ bụng và cười 1 mình : "coi bộ thú vị đây ! "
Thế rồi nó và tụi bạn được thầy nhận vào lớp S7. Thời gian đầu, gần như ngày nào thầy cũng chửi tụi nó. Có những hôm lọc cọc đạp xe mấy chục cây số lên đến nơi chỉ nghe thầy chửi từ đầu buổi đến cuối buổi. Bạn bè nó dần dần xin thầy nghỉ. 1 đứa, 2 đứa..rồi 5 đứa (vì nhà tụi bạn nó xa quá)...cuối cùng còn lại mình nó. (Xin lưu ý : Từ "chửi" là cách dùng "riêng" của các h/s đối với thầy nó.)
Thần kinh của nó không được tốt lắm. Ban ngày suy nghĩ hay lo lắng chuyện gì là y như rằng đêm đến nó sẽ mơ tới chuyện đó. Vậy cho nên buổi tối đi học nghe thầy chửi, đêm đến nó lại tiếp tục gặp thầy đang mắng mỏ trong mơ.
Nhiều khi nó thầm nghĩ : "Sao thầy hay chửi học sinh thế mà mọi người vẫn tranh nhau xin học nhà thầy bằng được?"
Thời gian dần trôi, mỗi ngày qua đi nó lại lý giải thêm được 1 phần cho câu hỏi của mình.
Thầy dạy tụi nó nhiều lắm, không đơn thuần chỉ là những cái có trên sách vở. Thầy đã dạy nó thói quen làm bài tập trước khi đến lớp - cái mà trước đây hầu như chẳng bao giờ nó làm. Rồi cả việc đi học đầy đủ , đúng giờ, đủ dụng cụ học tập và luôn luôn mang theo áo mưa. Trước giờ chưa ai dặn dò nó thế cả. Ngay cả mẹ của nó cũng chỉ dặn nó mang áo mưa khi thấy thấy mây đen kéo đến. Thầy thì không : " Dù trời nắng các bạn cũng phải mang theo áo mưa cho tôi . Bất kể lúc nào áo mưa cũng phải có trong cặp. Ai không nghe lời tôi thì nghỉ đi." Thế đấy - chỉ ở điểm này thôi cũng làm nó phục thầy lắm rồi. Đã có thầy cô nào dặn dò các bạn những điều này chưa?
Đâu chỉ có thế, thầy còn dậy chúng nó biết làm người nữa. Thầy chỉ cho tụi nó thấy rõ những tiêu cực của xã hội hiện nay và không quên khuyên tụi nó phải làm như thế nào.
Từng lời thầy nói bao giờ cũng ăn sâu vào tâm trí nó. Càng ngày nó càng phục thầy lắm và luôn cố gắng nghe lời thầy từ những việc nhỏ nhất. Thầy bảo : "không được nghỉ học dù bất kì lý do nào." Và thế là dù trời giông mưa bão nó vẫn dắt xe đạp ra khỏi nhà mặc cho mẹ của nó đang quát tháo (nhiều lần trời mưa, mẹ bắt nghỉ hoc - ko cho đi. Nó rình lúc mẹ xuống nhà, vội vội vàng vàng phóng xe phi thẳng!!!) Những lúc như vậy, vừa đạp xe dưới mưa nó vừa thầm nghĩ " ít ra mình cũng thắng thầy ở điểm này."
Nó nghĩ thế đấy, cho đấy là 1 chiến thắng. Dù nhiều hôm biết trước rằng đến kiểu gì cũng ko học nhưng nó vẫn cứ đến. Đến để ít nhất ko thấy tội lỗi với bản thân bởi câu : " ko nghe lời thầy."
Thường thì tan học ở trường 1 cái là nó cắm đầu cắm cổ phi một mạch lên nhà thầy luôn. 15km / 40'_ nhiệm vụ bắt buộc phải đạt được của nó đấy. Thế nhưng hôm đó lớp nó tan muộn. Lên đến nhà thầy thì đã trễ mất gần 60'. Nó chần chừ không biết có nên xin thầy vào ko, bởi xin chắc gì thầy đã cho mà có cho vào thì thầy cũng chửi chết. Thật ra mà nói thì từ khi học nhà thầy đến lúc đó rồi thì nó ko còn sợ những lời chửi mắng của thầy nữa. Không phải nghe nhiều rồi nhờn mà vì nó biết rằng đằng sau những lời quát tháo đó là 1 tình yêu vô hạn, 1 sự quan tâm hết lòng mà thầy dành cho tụi nó - lũ học sinh tinh nghịch của thầy. Mỗi lần nghe thầy chửi tụi nó toàn cúi mặt xuống bàn. Thế nhưng đôi khi nó vẫn hơi ngẩng lên liếc mắt nhìn thầy, lúc đó nó thấy thầy đang nhìn tụi nó đầy yêu thương, trìu mến...ngược hẳn với những gì thầy nói.
Chưa bao giờ hơn những lúc đó nó lại hiểu rõ được câu : "Thương cho roi cho vọt - ghét cho ngọt cho bùi" đến thế !!!
Ah, tiếp câu chuyện kia chứ nhỉ? Thế theo các bạn nó sẽ quyết định thế nào? Xin vào hay ko???
…………………………………….
Không có lí do gì mà đã cất công lên tới nơi rồi lại còn ko xin vào cả. Dù buổi học còn 10 hay 5 phút thì nó vẫn muốn tham dự.
Nó mở cửa cất xe và thật không may cho nó khi Bà - mẹ của thầy - bước ra.
- "Học từ lúc nào rồi mà giờ mới tới. Thôi về đi."
Nó cúi đầu nghe lời bà nói như nhận thánh chỉ. Chào bà rồi quay ra nó thở dài 1 tiếng. Bây giờ nó mới ngấm mệt, lại đói nữa nên tay chân run lên chỉ chực muốn quỵ xuống…
- "Thôi vào học đi kìa." - gì vậy? Nó có nghe nhầm ko đây? Lúc đó đầu nó hơi nặng, tai thì ù đi. Nó không nghe rõ lắm.
- " Dả ? "
- "Thầy bảo vào đi kìa ."
Lần này thì rõ rồi. Ôi vui quá, Bà nói là : " thầy cho vào."
Thì ra, lúc nó xin bà vào, thầy ngồi bên trong nghe thấy. Nó có biết gì đâu. Nói thật, mừng thì mừng nhưng nó vẫn lo. Bước vào lớp chào thầy, nó chuẩn bị sẵn tinh thần, mắt nhắm nghiền đợi nghe thầy chửi...
Nhưng ko, thầy không chửi, thầy không chửi mà còn khen nó nữa. Lúc đó nó vui lắm,vui muốn khóc lên ấy. Không phải vui vì được thầy khen trước mặt mọi người (nó cực ngại khi gặp phải những tình huống làm gương - dù tốt hay xấu - trước mặt những người khác), mà chỉ đơn giản vì 1 điều, đấy là : “thầy hiểu nó"…
(Nói đúng ra thầy nắm rõ từng tính cách và tâm lí của tụi nó. Thầy rất giỏi, thầy biết với đứa nào thì phải tỏ thái độ nào... Thầy cứ như là 1 vị bác sĩ tâm lí - có giấy phép hành nghề hẳn hoi - của tụi nó.)
Từ khi tụi bạn cùng quê nghỉ học, nó lo lắm. Nhà thì xa , lúc tan học thì trời đã tối đen rồi. Về kiểu gì được. May thay bắt thân được với bà chị gần nhà. Nhưng rồi bà chị đó cũng nghỉ để ôn thi ĐH. Một mình nó đi. Đường từ nhà thầy về nhà nó lại có sáng sủa gì cho cam. Phần lớn là đồng không nhà trống, đã thế lại còn qua 1 cái nghĩa trang, 1 ngọn đồi và cả 1 cây cầu nữa chứ. Nó lại là 1 đứa chúa sợ ma. Bố đã chửi nó suốt vì tội này : "Con gái con đứa, lớn bằng nấy rồi còn sợ ma. Ma với chả mảnh ở đâu ra cơ chứ?"
Có lẽ về chuyện này thì đến già nó vẫn không chừa nổi, bởi từ bé xíu nó đã nghiền truyện CONAN. Trong đầu nó luôn hiện ra rất phong phú những hình ảnh về cảnh chết chóc. Đủ kiểu đủ loại luôn.
Bố mẹ nó thì bận, không được như nhiều gia đình khác nên không thể đưa đón nó đi đi về về được. Bố mẹ quyết định bảo nó xin thầy nghỉ học. Cả 1 thời gian dài, phải đến hàng tháng trời nó cứ đấu tranh mãi. Kệ cho bố mẹ cấm, đến buổi đến giờ nó vẫn lẻn đi (đi học mà cũng phải lén la lén lút đi như ăn trộm ấy). Buổi tối về, đến đoạn đường vắng, nó hay đợi các cô đi chợ về muộn để về cùng.
Thế nhưng cũng có những hôm trời rét hay mưa thâm, đợi mãi chẳng thấy ai qua, nó đành phải cắn răng nhắm mắt nhắm mũi mà đạp. Nhìn con đường đen hun hút, xa tít tắp mà vừa đạp nó vừa muốn khóc oà lên. Hai bên đường cây cối, đồng ruộng hoang vu ko 1 bóng người, nó tưởng như mình sẽ chết ở đó mất.
Nó còn nhớ mãi buổi tối hôm đó. Buổi chiều, lúc đi học, nó nghe người ta nói có 1 cô giáo vì giận chồng đi lăng nhăng đã nhảy xuống sông tự tử. Uh thì lúc đi qua sông nó cũng thấy đông đông người. Chắc người nhà đang tìm cách vớt xác cô ấy lên.
Nó đạp xe đi qua, trong đầu chỉ nghĩ thương cho cô giáo ấy và cũng hơi giận 1 chút : "Bất cứ chuyện jì thì cũng có thể giải quyết được mà. Tại sao cô ấy lại tìm đến cái chết một cách uổng phí như thế cơ chứ? Sao cô ấy không nghĩ đến chuyện con mình sẽ sống ra sao khi mình chết đi nhỉ? (tại nó nghe nói cô có 1 người con)". Mấy câu hỏi đó luẩn quẩn 1 lúc rồi tan biến ngay khi nó bước vào lớp học. 7h30 buổi học kết thúc, dắt xe ra, đột nhiên nó khựng lại 1 chút và thấy có 1 luồng gió lạnh chạy dọc xương sống." Chết rồi, về thế nào bây giờ cơ chứ?" . Nó cứ tẩn ngẩn mãi ko dám ngồi lên xe. "Hay gọi điện về bảo bố lên đón nhỉ?". Không được, nếu gọi bố đón thì thôi nhé, hôm sau khỏi phải đi học, nghỉ ở nhà luôn. Nó quyết định không gọi. Thôi, lại phải lấy hết sức can đảm đi về vậy.
Tối hôm đó, gió từ dưới sông hắt lên lạnh rùng mình. Đầu nó chỉ nghĩ đến cô giáo kia rồi khóc... Khóc không phải vì thương cô ấy (bởi thương thì thương nhưng cũng có phải người thân của mình đâu mà đén mức khóc được)... mà khóc vì sợ. Chưa bao giờ nó cảm thấy sợ như lúc đó. Vẫn con đường tối đen dài hun hút, với những lùm cây rít theo làn gió đêm cùng ngọn đồi lắm hang, nhiều hốc....và còn dưới kia nữa, dưới lòng sông tưởng chừng như phẳng lặng kia đang có 1 thân hình dập dờn, trôi nổi, khóc than ai oán...
Cuối cùng thì cũng về đến nhà. Đứng ngoài cửa dụi mắt 1 lúc nó mới dám bước vào nhà.Nó lên phòng, trùm kín chăn, người vẫn còn run lên vì lạnh và sợ. Thế rồi nó thiếp đi...và 1 ngày căng thẳng đã trôi qua...
Tôi kể câu chuyện này cũng chỉ muốn lí giải 1 điều : "vì đâu mà - NÓ - vẫn quyết tâm đi học người thầy ấy?"
Chính người thầy - chính người thầy ấy đã tạo cho nó niềm tin, nó phục thầy và cũng muốn thuyết phục thầy.
Thầy là người đã làm cho nó lấy lại được một chút tin tưởng vào nền giáo dục hiên nay. Bởi từ nhỏ tới giờ học ở trường, chứng kiến những bất công trong nền giáo dục, nó nản lắm. Nhiều lúc chẳng muốn đi học nữa. Thế nhưng gặp được thầy, theo học thầy, nó đã le lói lên 1 chút niềm tin về nghề "gõ đầu trẻ". Trong đầm sen hôi tanh vẫn có những bông sen hồng rực sáng và đầy hương thơm....Đâu đó quanh ta vẫn luôn có những người thầy - với đúng nghĩa là người thầy - vẫn luôn hết lòng vì học trò thân yêu...
Bây giờ nó đã đậu đại học - 1 điều mà trước đây nó không dám nghĩ là mình có thể làm được. Công thầy cả đấy thầy ạ! Thầy có biết là nó mang ơn thầy đến thế nào ko ạ?
Thầy đã tạo cho tụi nó niềm tin vững chắc để tiến bước đi lên! Thầy bảo rằng thầy ko phải là con đò đưa tụi nó sang sông mà thầy chỉ nguyện là cây cầu để tụi nó đặt chân lên đó, bằng sức lực và khả năng của mình, tự bước qua sông...
Thầy ơi! thầy hãy tự hào rằng : "tụi nó - những học trò của thầy - dù đỗ đạt hay không cũng luôn yêu quý và thầm cảm ơn thầy nhiều lắm! Bởi tụi nó biết rằng thầy luôn yêu chúng nó!_những con chim sơn ca bé nhỏ của thầy.
...
Hôm nọ vào blog của thầy, đọc được bức thư chia tay của 1 em lớp dưới. Đột nhiên nó ngồi lặng mình trong suy nghĩ. Nó nhớ lớp, nhớ thầy, nhớ lại những lời thầy dạy và đương nhiên là cả những câu thầy chửi nữa. Lúc này đây, nó mong được nghe thầy chửi lắm. Dường như trong suốt 1 năm qua, những điều thầy dạy, nó đang dần quên đi hay sao ấy.
Nó thấy xấu hổ với bản thân và đặc biệt là với thầy nó quá.
Miệng nó lí nhí : "Em xin lỗi thầy!"
Nó đã bước lên cây cầu của thầy, sang đến đầu cầu bên kia rồi. Giờ đây, con đường phía trước, dù là đường mòn hay đường đá, thì nó cũng phải tự mình bước tiếp. Sẽ là rất dễ dàng để vượt qua nếu "còn nghe lời thầy! "
Lúc này đây nó đang ngồi nhớ lại từng lời, từng lời thầy đã dạy nó.....
.
Comment của Thầy:
Tất nhiên không phải học sinh nào học với thầy cũng nghĩ về thầy như em.
Thầy may mắn và hạnh phúc khi có những học sinh như em, và hơn em...
Và thầy chỉ có thể đúng là thầy khi các học sinh đều hiểu như em về những gì thầy làm.
Thời gian trôi qua, cuộc sống luôn vận động, nhiều giá trị đã không còn như cũ...
Do vậy thầy buồn hơn khi không được (không thể được) là chính mình...
Có những cái hôm qua là đúng, nhưng hôm nay không được chấp nhận... ngày mai sẽ bị đào thải...
Thầy luôn phải gồng mình lên, cân bằng, định hướng lại... nhưng thầy nhỏ bé quá, yếu đuối quá trước cả dòng thác xu thời đang cuộn chảy, mà các em học sinh của hiện tại đang bị cuốn theo...
Nhưng thầy không đầu hàng...
Chỉ thương bà, thương cô, thương các em nhà thầy không được hưởng tất cả từ thầy (vì thầy đã san xẻ cho các trò...)
Thiên hạ có thể sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi...
Thiên hạ có thể sẽ bĩu môi : "Thằng điên!"...
Không sao, chỉ khi điên, tôi mới là chính mình, mới được đúng là mình, mới có được niềm hạnh phúc tròn đầy bên cạnh hạnh phúc riêng tư,gia đình.
Mà mong sao có thật nhiều "thằng điên" như vậy...