vietson_tb4
male - 39 years
Blog / Viết cho các trò của tôi.
Tuesday, 30 October 2007 at 09:39
Thế rồi một năm học nữa đã sắp trôi qua…
Đối với một số em 12, vậy là sắp mãi mãi đi qua một thời để nhớ…
Một năm học… một tuổi đời… một quãng thơ ngây sắp lùi lại phía sau, thay vào đó là những âu lo, những toan tính, những dự định lớn lao hay nhỏ bé…
Tất cả cứ lặng lẽ trôi, ào ạt tuôn, không gì cản nổi.
Các trò thân yêu, thế là các trò sắp hoàn thành một năm học vất vả, vội vã, có vui, có buồn, có những khuyết điểm cũ và cũng có biết bao sự tiến bộ mới…
Các em nhỏ lớp 7, lớp 8 đã quen với trường mới cấp 2 (THCS), quen thầy cô, bè bạn, quen với một buổi học có nhiều tiết với nhiều thầy cô khác nhau, quen cả cách học nặng hơn…
Nhưng trên hết, các em bắt đầu làm quen với một sự đổi thay trong tâm hồn mình. Giờ đây, các em nữ đã bắt đầu ý tứ hơn, đã bắt đầu đã biết giấu đi ánh mắt nhìn đầy ý nhị, đã biết đỏ mặt khi bắt gặp một nụ cười của bạn trai bàn dưới. Các cậu con trai đã có vẻ “đàn ông” hơn, ga lăng hơn khi cởi phăng chiếc áo mưa để khoác lên bạn gái cùng lớp đang lúng túng không biết phải làm sao khi cơn mưa rào kéo về bất chợt. Có cậu còn đứng phắt lên nhận lỗi về mình, chịu ghi tên vào sổ đầu bài mặc dù cậu ta nổi tiếng là ngoan và học giỏi… : Anh hùng cứu mỹ nhân…
Các em còn 1, 2 năm nữa để tiếp tục bước vào một giai đoạn mới – giai đoạn cuối cùng trong tuổi học trò. Hãy luôn cố gắng lên học tập cho giỏi, luyện rèn cho hay để cha mẹ và thầy cô vui lòng nhé…
Các em lớp 10, 11 đang trong giai đoạn bản lề của vòng cung THÀNH CÔNG - THẤT BẠI. Các em hãy nhớ : Cần nỗ lực càng sớm càng tốt. Đừng nhởn nhơ với ý nghĩ “còn 1 năm nữa cơ mà?”
Dù muốn hay không, trong giai đoạn này các em cũng không thể tránh được một sự xáo trộn trong tư tưởng, tình cảm : Muốn khẳng định mình đã lớn” trong khi các em vẫn chưa thực sự lớn. Cá tính được thể hiện mạnh mẽ và rõ rệt hơn, cảm xúc GHÉT – YÊU mãnh liệt hơn, nhưng chính thế, sai lầm hay đeo đẳng các em hơn…
Liệu các em có đủ bình thản đón nhận những thành công bước đầu?
Liệu các em có đủ quyết tâm vượt qua những sai lầm hay thất bại (theo cách các em vẫn gọi) ?
Lúc này, chính giai đoạn này, các em còn được bay lên trong không gian tinh khiết nhờ đôi cánh diệu kỳ mà có lẽ chẳng em nào dám đưa ra khoe cả. Đôi cánh ấy mang tên : Đôi cánh tình yêu. Và có thể nói rằng, dù gì đi nữa, bay đôi hay bay lẻ loi, đơn chiếc cũng làm các cô, các cậu chỉ thấy trước mặt toàn màu hồng…
Hy vọng rằng, với niềm tin, với trí tuệ của mình, các em sẽ biết cách biến những ước mơ, hoài bão của mình thành hiện thực.
Và giờ đây là dành cho các em cuối cấp, các em lớp 12. Trước mắt các em là 2 kỳ thi quan trọng trong đời. Thực tế cũng không cho phép các em còn nhiều thời gian để hoài niệm, để nhớ nhung, để tiếc nuối quãng thời gian có thể nói là đẹp nhất trong cuộc đời : Lao vào học tập thôi, tương lai đang chờ đón.
Tuy vậy, như quy luật muôn thuở, không thể không nhắc lại những năm tháng không bao giờ trở lại ấy… Biết bao kỷ niệm buồn vui, biết bao cảm xúc dâng trào… Nỗi lòng ơi, biết nói gì khi mắt ướt nhoà, môi nghẹn lại?
Nhớ cái hồi khạo khờ nép sau lưng mẹ, lưng cha rón rén đến trường, bỡ ngỡ, lạ lùng, sợ sệt…
Rồi theo năm tháng lớn lên, bạo dạn hơn, nghịch ngợm hơn, và cũng “quỷ quái” hơn…
Giật tóc bạn bàn trên, đá dép bạn bên cạnh, cô giáo quay lên ta lôi táo ra ăn. Đến giờ kiểm tra, bài vở đã đụng gì, nên theo tháng năm, thành “cameraman” chuyên nghiệp…
Dưới sân trường, ngoài hành lang, biết bao chuyện trên trời, dưới biển, chuyện thằng này thích con kia, chuyện bố mẹ bạn ấy giận nhau…
Cùng đau chung nỗi đau, cùng xẻ chia niềm vui bất chợt. Cùng giúp đỡ nhau vượt qua những vấp váp đầu đời.
Còn biết bao nhiêu điều để nói, để kể, nhưng tiếng gõ cửa của tương lai đang vang lên, đang dục dã các em hối hả, khẩn trương bước vào kỳ ôn tập.
Tạm gác lại đây những kỷ niệm êm đềm.
Tạm gác lại đây lời yêu thương còn đang e ấp.
Tất cả, tất cả cùng ngẩng mặt lên, nhìn về phía trước.
Nơi ấy là bầu trời.
Nơi ấy là màu xanh hy vọng…
...
Hãy nhặt lên,cất vào trang vở một chiếc lá trên sân trường, nơi đã từng chứng kiến có một thời, có một thời... như thế…
Comments 3 Sort comments:
Le Minh Sang (Saturday, 3 November 2007 at 14:14)
Đúng là lưong tâm nhà giáo phải như thế. Đừng chạy theo vật chất để rồi chất lựong dạy giảm đi,
chỉ lo tập trung dạy thêm, dạy kèm.
Huyền Trang (Saturday, 3 November 2007 at 06:20)
hình như thầy là người sinh ra để định hướng cho các trò của thầy thì phải! "nếu ko có thầy em đã mất phương hướng từ lâu rồi!"^_^hehe. Thầy nghe có quen ko thầy?
Trinh Anh (Friday, 2 November 2007 at 00:27)
Cam on thay` da dinh huong cho em - 1 dua dang hoang man truoc nguong cua vao doi
Post a comment: