duonganhquan
male - 28 years, Hanoi, Vietnam
Blog 22
Good person with some one and BAD person with ONE MOSQUITO!
I don't believe in GODS, I believe in MYSELF and MY FRIENDS!
-
Bụi rơi vào mắt?
20/11, mình không buồn. Những người quan tâm đến mình đều nhắn tin chúc mừng. Hai anh em cũng rượu chè một hai chai cho nó có không khí. Thế nhưng mà đôi khi mắt cũng cay cay. Một chút thôi, sinh viên của mình, hoặc chính mình từng góp tiền để "đi chùa thầy". Chợt thấy buồn. Có lẽ mình không thích hợp với nghề giáo, mình khô cứng và nguyên tắc quá chăng? Một chiếc áo sinh viên tặng mình 20/11 cũng làm mình băn khoăn cả tháng, rút cục vẫn thấy khó nghĩ. Sinh viên của mình có lẽ biết tính thầy nên không đứa nào vác phong bao đến nhà, mình cũng thấy nhẹ người.
Đôi khi mình tự hỏi mình có phải là dân Bonsevic không nhỉ? Có lẽ món quà gần đây nhất mình nhận được của sinh viên cũng là món quà mình thấy cảm động nhất. Trước khi mình đi Bỉ học, lũ nhóc kéo thầy ra quán bia bình dân, làm mấy đĩa lạc rang, vài cái nem chua rồi thầy trò chúc tụng. Mình cảm thấy ấm lòng thực sự với món quà mà lũ nhóc tặng mình hôm đó với lời dặn nhất định khi thầy đi Bỉ, thầy phải đem theo. Món quà là một cái áo sơ mi, không có gì đặc biệt nếu như biết rằng mình chả dạy chúng nó thêm một ngày nào nữa. Mình về nước là khi lũ nhóc tôt nghiệp rồi. Nói như các cụ, chỉ mong lũ nhóc ra trường kiếm được việc làm, nhiều tiền. Vài năm sau có đứa mời thầy đi xe hơi là tạm được. Sang bên này rồi vẫn thấy mấy đứa sinh viên nhắn tin kêu là bọn em vừa làm ít chó. Mình vừa thèm vừa tức, biết bên này không có món đó mà vẫn khoe!
Nhiều khi thấy mình chuối, bọn sinh viên nó trêu mình suốt, mà mình nhiều khi trẻ con chả kém, cũng ăn miếng trả miếng. Có lẽ thế mà nhiều người không bao giờ nghĩ mình là thày giáo, mà càng không thể ngờ là mình gõ đầu cái lũ trên 18 ấy.
Kỷ niệm buồn nhất trong đời dạy học của mình tính đến nay là cho nghỉ thi 4 đứa. Những em đấy không hề là sinh viên kém, thậm chí trong đó còn có người khá chăm chỉ và năng động. Lý do duy nhất chỉ là muộn. Deadline đã qua thì không có gì thay đổi được. Cho dừng 4 đứa đó quả thực mình buồn kinh khủng. Đôi khi tự hỏi mình khắt khe quá không khi mà đó sinh viên chính ngành của mình. Mình dễ tính bao nhiêu cho sinh viên các ngành khác thì lại khắt khe với chính ngành của mình. Nhưng mình không hối hận, chỉ mong chúng nó biết rằng có những thứ trong đời, trong làm việc, muộn có nghĩa là mất. Khi quyết định dừng thi, mình cũng băn khoăn, không hiểu chúng nó sẽ nhìn mình với con mắt nào đây?
Nếu cho mình một lẫn nữa chọn nghề, mình vẫn chọn làm thầy giáo!
Nếu cho mình một ước mơ, có lẽ mình muốn được như GTO!
Con đường đi ở dưới chân mình. -
Bài quên không ca...
Xẩm Mỏ.
Cuộc đời con ăn chơi, bố mẹ phải khổ nhiều, nên xách ba-lô, đi thi trường Địa Chất, vì người ta hay nói: Mỏ Địa Chất lắm vàng.
Đường vào qua Nghĩa Đô, thấy toàn là nhà lầu, ngỡ đâu sắp được vào cầu, đi mãi đi sâu, đi sâu vào Cổ Nhuế, thì trời ơi Cổ Nhuế - đường sao lắm ổ gà .
Học hành chi nơi đây suốt ngày chỉ rượu chè, lại thêm cái bệnh ngủ ngày. Đến lúc đi thi anh phao bài ra giấy, làm phao đút túi quần
Chiều chiều đi ăn cơm 8 thằng ngồi một bàn dành nhau miếng thịt mỏng tèo, cơm cháy cơm khê canh chua toàn là nước mà con vẫn chén vì thương ba má nghèo.
Ở nhà cha biên thư gắng học hành thành tài rồi sau có việc mà làm, cố gắng lên con, không đua đòi chúng nó học hành tuy gian khó rồi sau có việc làm
Học hành sau 5 năm trên tay một mảnh bằng ngờ đâu là mảnh bằng thừa, không có phong bao không ai nhận con hết, cuộc đời sao chua xót, tiền ơi hỡi là tiền.
Trở lại quê yêu xưa nhưng không gặp được nàng hỏi ra bố nàng bảo rằng nó đếch yêu anh, nó yêu thằng cha khác, hỏi vì sao thế bác, vì cha nó lắm tiền.
Tìm việc anh lang thang,may gặp được thằng bạn, ngày xưa nó ở cùng phòng, nó cưỡi Spacy đưa anh về nhà nó bảo rắng sau hôm đó là anh có việc làm
Cuộc đời thật chớ trêu,, khi gặp vợ thằng này thì ra đó lại là nàng, béo tốt hơn xưa không đen gầy như trước và từ sau hôm đó là anh mất việc làm.
Từ ngày em sang ngang, lấy được thằng chông giàu, là em thích ở nhà lầu, cơm tám chim quay em ăn ngày ba bữa còn anh thì đỏi rách mì tôm suốt cả ngày.
Gặp lại em yêu xưa thấy cuộc đời thật buồn người ta sống chỉ vì tiền, anh quyết đi buôn mong cuộc đời đổi khác, ngờ đâu quân gian ác lưa anh lấy hết tiền
Một chiều ra sân ga trấn lột một thằng già ngờ đâu nó là bụi đời nó rút dao ra cho anh vài ba nhát cuộc đời anh tan nát giờ đây biết làm gì
Rời tù sau 5 năm mắt mù qùe một giò lại thêm cái sẹo ở đầu,đói rách bơ vơ, gục bên bờ Hoàn Kiếm và thần Kim Quy đến bảo anh hãy đánh đề.
Tỉnh dậy sau cơn mê, ngỡ mình được phù hộ lòng anh thấy thât rộn ràng, bởi thế cho nên anh đem giầy đi bán và làm con điện toán ngờ đâu trúng số liền
Cuộc đời anh lên tiên lấy được người vợ hiền, cùng anh trang trải nợ nầm, sắm cái Dylan anh đi làm giầu có cuộc đời anh thế đó tự như giấc mơ hồng.
Bài này thì SV trường nào cũng đòi, nhất là các đc Tài chính. Dân TC đầu đít toàn xiền, làm gì có lãng mạn + nghèo như Mỏ.
Nhớ thời sinh viên ghê! -
Đêm nằm mơ phố (Vietnamese only!).
Phố đêm chợt nhẹ như không. Cái nơi mà mình đang ở khó mà gọi nó là phố theo đúng nghĩa của từ này. một con phố vắng lặng, hay tai thành phố Gent này, luôn vắng lặng khi về đêm. Không ồn ào như HN hay HCMC nhưng Gent có hơi thở hoàn toàn khác. Ban ngày nó là một thành phố với hàng bạn sinh viên, sôi động và tấp nập, bạn có thể nhìn thấy hàng ngàn SV rong ruổi trên chiếc xe đạp đén trường. Khi màn đêm xuống, tất cả đều rơi vào tĩnh lặng, thi thoàng có chiếc xe chạy muộn vọt qua khẽ rung vài tiếng. Đêm xuống nhẹ nhàng như hơi thở. Đâu đó tôi nghĩ mình đang ở một phố vắng của Hà Thành vào lúc 2 giờ sáng. tất cả đều lặng im, chỉ còn tiếng thở dài của đêm nghe vang vọng vào tim những ai đang lắng nghe nó. Thành phố ngủ, lặng lẽ, đơn giản. Mình không nghe tiếng của đêm vì còn mải nghe Thu Phương ca "đêm nằm mơ phố", nghe Quang Dũng khẽ ru với "Đêm thấy ta là thác đổ"... Dòng đời trôi, ta có phải là cọng lục bình? Đêm huyên bí và bao dung, mang trong mình bao nhiêu nỗi nhớ, những khi đứt xích ngang đường dắt bộ, tiếng giày khua vang trên đường vắng, những trưa hè mát mẻ nghêo ngao cả lũ trên đường. Rồi cả những tối dắt nhau qua nhưng con phố mùa thu đầy heo may và hoa sữa.
Nhiều người không thích hoa sữa, có lãe nó nồng nàn quá. Nhưng không nồng nàn liệu có là hoa sữa. Cả người yêu và không yêu nó đều bị ấn tượng bởi nhưng dãy phố ngập tràn trong hương hoa hăng hắc mà ngòn ngọt ấy.
Ai ở Hà Nội mà chưa một lần ngửi mùi hoa sữa thì tôi dám chắc người đó bị hỏng khứu giác hoặc có vấn đề gì đó về thần kinh giao cảm.
Cuộc đời lặng lẽ trôi, một người theo một hướng, liệu mình có nên xuôi theo nó, hay nguợc dòng tìm bến bờ nào đó. Mơ va thực... -
For my self?
First day in Belgium, I got one advice, Belgian people don't impress with Vietnamese, especially, from girl. I don't know why? I have many friends from difference countries, but I think my friends respect me and easy to get friend with me. And I am finding the answer, why Vietnamese can be isolated by foreigners in here. I do not see any Vietnamese student here has boy or girl friend from another country. It is unusual! I think this is a evident for the isolation of Vietnamese.
Yesterday, I have joined Buddy party with many friend from many countries, we enjoyed and I made friend with more than 10 Belgian friends. They are really friendship! And they asked me that: "Why the student in your country did not join in this event? This is open for all people, and we welcome as more as possible. It is organized for you, new comers!"
I am only Vietnamese in this event, there are so many people from another countries. And I don't know how to answer them! I really impress with Chinese students, they almost are girls but they join and fall in line with this event naturally.
Why we always absent in such type of event? Why our neighboring countries students can join it? I see some Indonesian, Philippians. Why not us?
I think this is our problem! If we don't go out and live as a Belgian student, how can we made friend and other relationships with them? We are closing our live, nothing more than study and side work. We closed all our change to get friend in here. What is the pity?
My teacher, who advices me to go to Europe, said me that: don't go to Japan, Korea, let go to Europe, You not only study, you have to LIVE and enjoy your LIFE. STUDYING and ENJOYING LIFE should be balanced!
I hope I can LIVE here, I will try to live as a Belgian student. I read the book name : "the perfect spy", this book wrote about a most successful Vietnamese spy in Vietnam War. One line of this book about one major factor of success spy: "If you want to understand the American, you have to live as an American"! And this spy had done it and he become a best friend of many Americans, understand them and know what will the US do in next period of war, because that his report become one of most valuable report for North Vietnam and it perfectly used in that war.
What can we do? LIVE!!! -
The Great Teacher!
I just see this quote some where. In my opinion, it is TRUE. I hope one day, I could be a great teacher.
"The mediocre teacher tells. The good teacher explains. The superior teacher demonstrates. The great teacher inspires."
Inspiration is one of most wonderful things which could be provided by a teacher. It is not easy, but I feel so happy when one of my student told me that after my class, she like to be a cartographer or GIS expert although she has no interest with earth sciences before. In my mind, TEACHING is a most magical job. By education, human have been developing through our history. Anywhere in the world, you can see a teacher stand in front of his or her students, and give his or her knowledge for them. The teacher also is human, of course, we can easy to make mistake. But in fact, irrespective behaviors of teacher to their students are unacceptable.
Teacher can be felt in love with his/her student. We are man and woman, and we should find a suit part of our life. But if the teacher take unfair advances of the students, they should go to hell!
Teacher should not lie in class, they should keep the justice in teaching and examining.
But over all of problems, a teacher has no inspiration in job can not give it the student.
I am building my self inspiration! -
Abraham Lincoln - letter for teacher!
Lincoln’s Letter to his Son’s Teacher
He will have to learn, I know,
that all men are not just,
all men are not true.
But teach him also that
for every scoundrel there is a hero;
that for every selfish Politician,
there is a dedicated leader…
Teach him for every enemy there is a friend,
Steer him away from envy,
if you can,
teach him the secret of
quiet laughter.
Let him learn early that
the bullies are the easiest to lick…
Teach him, if you can,
the wonder of books…
But also give him quiet time
to ponder the eternal mystery of birds in the sky,
bees in the sun,
and the flowers on a green hillside.
In the school teach him
it is far honourable to fail
than to cheat…
Teach him to have faith
in his own ideas,
even if everyone tells him
they are wrong…
Teach him to be gentle
with gentle people,
and tough with the tough.
Try to give my son
the strength not to follow the crowd
when everyone is getting on the band wagon…
Teach him to listen to all men…
but teach him also to filter
all he hears on a screen of truth,
and take only the good
that comes through.
Teach him if you can,
how to laugh when he is sad…
Teach him there is no shame in tears,
Teach him to scoff at cynics
and to beware of too much sweetness…
Teach him to sell his brawn
and brain to the highest bidders
but never to put a price-tag
on his heart and soul.
Teach him to close his ears
to a howling mob
and to stand and fight
if he thinks he’s right.
Treat him gently,
but do not cuddle him,
because only the test
of fire makes fine steel.
Let him have the courage
to be impatient…
let him have the patience to be brave.
Teach him always
to have sublime faith in himself,
because then he will have
sublime faith in mankind.
This is a big order,
but see what you can do…
He is such a fine little fellow,
my son!
~ Abraham Lincoln
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố…
* Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kị. Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách…nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm…
Xin hãy dạy cho cháu cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy hãy dạy cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
Xin hãy dạy cho cháu cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước những ngọt ngào cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biêt rằng phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình… -
Chuyển nhà từ Y360
ntry for May 23, 2009
Khi hoa nắng rời đầy trước cửa phòng, anh biết anh đang nhớ. Nụ hôn nào vội vàng khi chia tay? Giọi nước mắt đàn ông không chảy ra ngoài, lặn vào tim để nhớ, thương hết cuộc đời. Còn có kiếp sau không em?
For you, I like it so much.
I keep you in my left eye to see you all my life!
You may not see this lines, but "love is strange"!
Riêng Một Góc Trời
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Ca sĩ: :: ::
Tình yêu như nắng,
nắng đưa em về,
bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió,
gió mang câu thề,
xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn,
trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi,
mây vẫn mây trôi,
hắt hiu tình tôi
Người vui bên ấy,
xót xa nơi này,
thương hình dáng ai
Vòng tay biếc nuối,
bước chân âm thầm,
nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ,
trong bóng tối
Em đã xa xôi,
tôi vẫn chơi vơi,
riêng một góc trời
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu
Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi
Một mai em nhé,
có nghe Thu về,
trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh,
hát câu mong chờ,
em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm,
thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi,
trong cơn mê này,
mình nhớ thương nhau
Cho tháng tư
Bỗng đôi khi ta tìm về chốn cũ
Góc phố xưa ngủ yên trong rêu mốc
Căn gác nhỏ nằm xiêu trong chiều đổ,
Nắng nhạt nhòa ru mãi cánh phượng bay.
Gió về, bất chợt cơn giông,
Như nước mắt khóc một thời vụng dại,
Hoa loa kèn thổi mãi khúc tình đầu,
Khúc tháng tư lại về em nhớ không?
Tags: | Edit Tags
Tuesday April 7, 2009 - 11:12pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 0 Comments
Vô đề
Mưa về, như nước mắt.
Chợt hỏi cơn gió lạ.
Cuộc đời ai hững hờ
Bao giờ ta gặp nhau?
***
Đôi khi ta chợt khóc
Giọt lệ chảy vào trong
Nghẹn đắng dòng nước ngược
Thỏa cơn khát trong tim.
26/3/09
Tags: | Edit Tags
Thursday March 26, 2009 - 11:41pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 2 Comments
Thơ sưu tầm...
Phan An Khoa
Bao giờ cỏ hết xanh xao
Bao giờ qua hết hanh hao sắc mùa
Ta về lối hẹn ngày xưa
Để hai sợi tóc gió lùa thành đôi
++++++
Dễ mười năm anh mới được hôn em
Bao lâu nữa để vĩnh hằng như cỏ
Cố thản nhiên ăn dè từng tiếng thở
Không sao kìm run bật cắn môi nhau
++++++
Không nhớ
Hôm nay ngày sinh em thì phải
Không hiểu sao anh chẳng nhớ gì
Không nhớ lối nhà em về phía biển
Những lá thư màu tim tím lưu ly
Không nhớ đêm sân trường đầy giông bão
Mình tranh nhau hôn từ biệt mấy lần
Tết năm ấy trong hồn anh lạnh vắng
Và lần đầu anh biết ghét mùa Xuân
Mắt tròn đen môi hồng em cắn chỉ
Không nhớ dịu dàng em chế bùa mê
Không nhớ lối quanh co đồi Cấm
Bàn tay em nhỏ nhắn níu anh về
…
Anh chẳng nhớ sao mình chia tay nữa
Đổ tại nhau đâu phải chuyện dễ dàng
Có một kẻ không tình đi trốn gió
Vẫn gục người khi biết chuyện sang ngang
Anh không nhớ tháng Tư ngày Tám
Không nhớ ngày không nhớ tháng Mười Hai
Mười mấy năm làm sao anh nhớ nổi
Bao ngọt ngào ngây dại một thời trai
08.04.08
++++++
Mười năm cưa cẩm tháng Tư
Hai bờ sông trắng hình như mưa rồi
Đi đâu nữa nụ cười tôi
Khi tình yêu ngủ bên đồi cỏ xanh
++++++
Bồng bềnh tháng Bảy
Này em lá cỏ khô vương hương mùa dai dẳng
Anh thì phượng đỏ em thì điệp vàng
Ngày hạ nắng mưa ở đâu cũng thế
Bồng bềnh đò ngang
Này em lá cỏ xanh nồng nàn nhưng dễ đứt
Níu kéo cầu may ai hỏi ích gì
Có nửa đời anh như con tàu dừng nơi ga tháng Sáu
Nửa đời còn lại bồng bềnh mà đi
7.2008
PAK
Thơ của Phan An Khoa hồn nhiên thật. Mình thích lắm!
Entry for March 09, 2009 - Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm.
Ta mơ thấy em, em vân một mình.
Em đang cô đơn, em vẫn chờ người.
Anh không cho em hạnh phúc.
Anh không cho em hi vọng.
Đôi khi trong giấc mơ của anh, em vẫn nhìn anh như ngày xưa.
Vẫn đôi mắt tròn và nụ cười vui.
Quá gần mà lại quá xa.
Nỗi nhớ không hóa thành nước mắt,
Không là nuối tiếc.
Anh nhớ em hóa thành giấc mơ.
Em xa lắm, em xa lắm.
Cả cuộc đời này anh không tới được.
Trái tim đã một lần loạn nhịp.
Vẫn mãi mơ về nơi xa lắm...
Chúc em mạnh khỏe, "cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em"!
Happy Woman day.
Tags: | Edit Tags
Monday March 9, 2009 - 11:15am (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 2 Comments
Cài đặt ArcGIS 9.3, crack!!!
Hôm qua, mình có hứa với lớp BĐ50 là sẽ làm hướng dẫn cài ARCGIS 9.3. Đến hôm nay thì ok roài.
Các bạn cần thì down hướng dẫn theo link này nhé:
1. hướng dẫn:
http://www.mediafire.com/?iykzqyzqzoi
2. Crack:
+ License manager:
http://www.mediafire.com/?4wlotmznzfm
+License crack:
http://www.mediafire.com/?emnn1e2wjgy
+Data interop:
http://www.mediafire.com/?xzammzg2aim
Have fun!
Tags: | Edit Tags
Thursday March 5, 2009 - 11:27am (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 2 Comments
Tôi và Chúng Ta
Ông tác giả nào đó tên Vũ có viết một vở kịch có cái tên giống như cái tai tồ mà tôi đặt. Dĩ nhiên là tôi chưa xem vở này bao giờ, thật đáng tiêc. Nhưng có lẽ, có một phần nào đấy cái Tôi và cái Chúng Ta luôn có nét tương đồng. Cái Tôi là gì? dĩ nhiênlà tôi không giải thích như những nhà khoa học, triết học. Tôi chỉ biết nó là cái bản chất, là cá tinh và là chính TÔI. Khó hiểu quá?
Tôi nhớ một thời chưa xa, khi mà cái Chúng Ta được đặt lên trên cái Tôi, đất nước có hơn 30 năm chiến đấu và chiến thắng.
"Ngõ lỗ thủng" là phim VN mà tôi chú ý xem nhất trong thời gian gần đây, dĩ nhiên không phải vì nó có côt chuyện hay, hình ảnh đẹp, đơn giản là vì nó gợi lai cho tôi một vài hình ảnh về cái thời chưa xa ấy. Bắt đầu từ những chuyển động của đời sống sau chiến tranh, con người ta dần thay đổi. Những người nhanh nhẹn, đặt cái TÔI lên trên cùng đã đúng, họ kiếm được tiền, sống tốt và thậm chí có nhiều quyền lực. Còn lại, những người vẫn đặt cái Chúng Ta lên trên, họ vẫn sống, nhưng không thể giàu. Sau hơn 30 năm, con người ta đã vô cảm, đã mang trong tâm hồn những lỗ thủng của lương tri. Bạn có dám can ngăn một vụ đánh nhau trên phố? Tôi không chắc bạn dám.
Bạn có dùng lại giúp một cô gái đang dắt chiếc xe hỏng? Có, nhưng không nhiều, và đó phải là một cô gái coi được.
Hình như không phải Tiền làm cái TÔI lớn lên, mà con người + tiền + lối suy nghĩ rất Việt đã làm nên một thế hệ vô cảm.
"Đập bàn đập ghế để đòi cho bằng năm đồng, rồi lại this cho 5 hào vì thương anh khó quá", câu văn của Nam Cao này tôi không nhớ rõ lắm. Nhưng có lẽ trong mỗi con người chúng ta đều có một phần tính cách cảu Bá Kiến! Hay chúng ta có phần nhiều tính cách của dân làng Vũ Đại ấy...??
Tags: | Edit Tags
Monday March 2, 2009 - 02:27pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 1 Comment
India trip, part 1.
Chuyến bay TG836 từ Bangkok chao nhẹ cánh, hạ xuống đường băng. “11h30 rồi”, Luu khẽ nói với người ngồi bên cạnh. Hai anh em bước ra khỏi ghế, rút hai chiếc cặp ra khỏi chỗ để đô. Luu, một anh chàng khá thấp, gầy va có một mái tóc cắt ngắn, đôi mắt được bảo bọc bởi đôi kinh 2 diop. Đứng kế sau lưng là một thanh niên trẻ hơn một chút, cao gầy, mái tóc bù xù và đôi mắt đỏ sọng vì ngái ngủ, Duong.
Hai anh em hòa vào dòng người thoát khỏi con chim sắt khổng lồ kia. “Welcome to India!” Dương thốt lên khi ra khỏi máy bay. Đón tiếp hai anh em là cái nóng khô của Delhi. Lúc này là nửa đêm, chuyến bay của hai an hem từ Hà Nội sang phải transit ở Bangkok mất 5 giờ. Vội vã xách chiếc cặp chứa cái laptop, Duong theo bước Luu đi dọc hành lang ra chỗ nhận đồ. Trên đường đi Duong thấy rõ rang là IGI Airport quá cũ nát và bẩn thỉu, còn kém hơn nhiều so với Nọi bài, những mảng tường bẩn và cũ, có chỗ đã tróc sơn, những thiết bị tiện nghi thì cù và khá nhếc nhác. Mất 20 phút làm thủ tục nhập cảnh, hai anh em chờ môt lúc tại băng chuyền, hai chiếc valy kéo của hai người lần lượt được tuồn ra. Tay kéo valy, tay xách cắp, hai anh em bước vội lên hành lang dẫn tới cửa ra, xung quanh đông nghẹt nhung người và người, những bà, cô Ấn Độ với nhưng chiếc váy rất đặc trưng, xari hay cái gì đó đại loại như vậy. Ở của ra là một loạt các biển chờ đề tên người và tổ chức. Dương và Luu săm soi môt lúc thì thấy một tờ giấy có gì dòng “Welcome to India, NRSA – ISRO, CSSTEAP”. Đây rồi!
“Hello, Are you Mr Samar?”
“Yes, you are CSSTEAP participants?”
“Yes!”
“Follow me!”
Hai anh em bước theo người đàn ông có cái đầu hói da ngăm này đến khu ghế chờ của khách ra. Trên những dãy ghế bẫn thỉu và rách nát này, người đứng, người ngồi, có một nhóm hai người ngoại quốc ngồi riêng một góc. Mr Samar giới thiệu hai anh em với họ, đó là hai người đến từ Myanmar. Người đàn ông tên là Zaw, thấp, đậm chạc 40, người còn lại là một cô gái da ngăm đen, chiều cao trung bình là Aye.(cont...) -
Just funny with Indian!
Lets see what Indians talk about Indians :
We are like this only So true , so very true .........
1. Everything you eat is savored in garlic, onion and tomatoes.
2. You try and reuse gift wrappers, gift boxes, and of course aluminum
foil.
3. You are Always standing next to the two largest size
suitcases at the Airport.
4. You arrive one or two hours late to a party - and think it''''s normal.
5. You peel the stamps off letters that the Postal Service missed to stamp.
6. You recycle Wedding Gifts , Birthday Gifts and Anniversary Gifts.
7. You name your children in rhythms (example, Sita & Gita, Ram & Shyam, Kamini &
Shamini.)
8. All your children have pet names, which sound nowhere close to their real names.
9. You take Indian snacks anywhere it says "No Food Allowed"
10. You talk for an hour at the front door when leaving someone''''s house.
1. You load up the family car with as many people as possible.
12. You use plastic to cover anything new in your house whether it''''s the remote control, VCR, carpet or new couch.
13. Your parents tell you not to care what your friends think, but they won''''t let you do certain things because of what the other "Uncles and Aunties" will think.
14. You buy and display crockery, which is never used , as it is for special occasions, which never happen.
15. You have a vinyl tablecloth on your kitchen table.
16. You use grocery bags to hold garbage.
17. You keep leftover food in your fridge in as many numbers of bowls as possible.
18. Your kitchen shelf is full of jars, varieties of bowls and plastic
utensils (got free with purchase of other stuff )
19. You carry a stash of your own food whenever you travel (and travel means any car
ride longer than 15 minutes).
20. You own a rice cooker or a pressure cooker.
21. You fight over who pays the dinner bill.
22. You live with your parents and you are 40 years old. ( And they prefer it that way).
23. You don''''t use measuring cups when cooking.
24. You never learnt how to stand in a queue.
25. You can only travel if there are 5 persons at least to see you off or receive you
whether you are traveling by bus, train or plane.
26. If she is NOT your daughter, you always take interest in knowing whose daughter has
run with whose son and feel proud to spread it at the velocity of more
than the speed of light.
27. You only make long distance calls after 11 p.m.
28. If you don''''t live at home, when your parents call, they ask if you''''ve eaten, even if it''''s midnight.
29. You call an older person you never met before Uncle or Aunty.
30. When your parents meet strangers and talk for a few minutes, you discover you''''re
talking to a distant cousin.
31. Your parents don''''t realize phone connections to foreign countries have improved in the last two decades, and still scream at the top of their lungs when making foreign calls.
32. You have bed sheets on your sofas so as to keep them from getting
dirty.
33. It''''s embarrassing if your wedding has less than 600
people.
34. All your Tupperware is stained with food color.
35. You have drinking glasses made of steel.
36. You have mastered the art of bargaining in shopping.
37. You have really enjoyed reading this mail - forward it to as many Indians as possible
Source by TTVNOL.com -
India and Terrorism?
Dear All My CSSTEAP classmates.
May you know about terrorism in Mumbai, India, a day before. I have never been in Mumbai, Kolkata, I had been in Dehradun, Delhi, Bangalore, Hyderabad, Visakhapadnam and Jaipur. In all the time when we was in India, we found a country with complex culture and many ethnic groups. Do you remember? In Eve night of last year, we have a ceremony in Audience room. There was a Play which described for us about Indian four main Religions and Ethnic groups. They are Hindi, Muslim, Sikh and Christian. But the play message was "India is only one, GOD is only one, Mahatma is only one.". There are only one India, Indian may have many religions, but they are Indian.
When I watch the news on TV, I wonder that why they have to be terrorist? So many people may have the same question, but the reason may not be found.
I has been in Jaipur only one week before a boom attack in this city and killed more than 60 people. May I know some of victims? I don't know but I feel so bad, human life is no cost and no one have right to kill another people. Terrorists in Jaipur are Muslim, I don't know why they want to make a boom attack to common people. I think Mohammad and Ali don't want to see any people was killed by what they written, Koran.
I have some friends are Muslim, but they really friendly and respectable, Farid, Javad, Islom and Murataly. I have never think that Javad or Farid can be a terrorist, although they are pure Muslim. I don't know what is the terrorist mean from they attack. Boom attack to common people is a despicable action! There are no reason to defend for this action.
I condole with all of Victim families. I hope one day, there are no war, no terrorism, no imperialism.In my heart, Indian keep one of my best time period of life. 'When we stay, land is only land; when we go, land is our part of spirit". I wish one day, Jesus, Ali, Brahma, Budha and other religious Gods can have a discussion and stop the conflict, If they are really GODs! -
Happy Diwali!
Do you remember, one year ago we were together in Diwali festival. With fireworks, cracker and dancing through the night. You wore your black long dress and you had to change to warm clothes after. You danced so nice! You known that I saw you all the night, dancing and party. Some day before, Maboo sent me a email about Indian mom. It so funny. I post it here, you may have time to see it.
Don't Lie to Your Mother...........especially if she is Indian!
This is a really good one......
Mom comes to visit her son Kumar for dinner.....who lives with a girl roommate Sunita. During the course of the meal, his mother couldn't help but notice how pretty Kumar's roommate was. She had long been suspicious of a relationship between the two, and this had only made her more curious.
Over the course of the evening, while watching the two interact, she started to wonder if there was more between Kumar and his roommate than
met the eye.
Reading his mom's thoughts, Kumar volunteered, 'I know what you must be thinking, but I assure you, Sunita and I are just roommates.
' About a week later, Sunita came to Kumar saying, 'Ever since your mother came to dinner, I've been unable to find the silver plate. You don't
suppose she took it, do you?'
Kumar said ,'Well, I doubt it, but I'll email her, just to be sure.' So he sat down and wrote:
Dear Mother:
I'm not saying that you 'did' take the silver plate from my house, I'm not saying that you 'did not' take the silver plate.
But the fact remains that it has been missing ever since you were here for dinner.
Love, Kumar
Several days later, Kumar received an email from his Mother which read
Dear Son:
I'm not saying that you 'do' sleep with Sunita, and I'm not saying that you 'do not' sleep with Sunita.
But the fact remains that if she was sleeping in her OWN bed, she would have found the silver plate by now under the pillow...
Love,
Mom
Lesson of the day:
Don't Lie to Your Mother...........especially if she is Indian!
Blog tags
No tags used