Continue to Netlog

more seconds
dang_minhphuong's profile page

dang_minhphuong

female - 31 years, Yokohama, Japan
495 visitors

Blog 7


  • !!!

    Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể :)

  • 3 điều giá trị

    * :)Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:
    - Thời gian
    - Lời nói
    - Cơ hội

    * :)Ba điều trong đời không được đánh mất:
    - Sự thanh thản
    - Hy vọng
    - Lòng trung thực

    * :)Ba thứ có giá trị nhất trong đời:
    - Tình yêu
    - Lòng tự tin
    - Bạn bè

    * :)Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:
    - Giấc mơ
    - Thành công
    - Tài sản

    * :)Ba điều làm nên giá trị một con người:
    - Siêng năng
    - Chân thành
    - Thành đạt

    * :)Ba điều trong đời làm hỏng một con người:
    - Rượu
    - Lòng tự cao.
    - Sự giận dữ.

  • CÀ PHÊ MUỐI

    Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. :)

    Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

    - Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê! :)

    Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

    Cô gái tò mò:

    - Sao anh có sở thích kỳ quặc thế? :)

    - Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

    Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

    Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.
    Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
    Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

    "Gửi vợ của anh, :)

    Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em.

    Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

    Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".

    Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm". :)

  • Bàn chân và đôi giày

    Khi sinh ra, nó cũng như tất cả mọi con người khác. Một đứa bé thánh thiện và trần trụi.

    Mr Lee

    Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai.

    Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giày. Một đôi giày thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp.

    Đồng hành với đôi giày, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ,trở nên hiên ngang - những bước chân của sự vững vàng.

    Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều - đôi giày quá chật so với bàn chân của nó.
    Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó chợt hiểu rằng, thì ra đôi giày này không phải dành cho nó.

    Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thật sự cần thiết… nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giày, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước.

    Không còn giày ở bên nữa... bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình... dẫu sẽ là "yếu ớt", dẫu có là mỏng manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn tiếp bước. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp... Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hun hút, con đừng đẫy rẫy những chông gai...

    Thà chấp nhận đau vì sỏi đá hơn là đau vì sự chịu đựng, vì sự gượng ép… Đau chỉ vì muốn có một đôi giày không vừa vặn và không thực sự dành cho mình.

    Có những điều chỉ khi mất đi rồi, người ta mới nhận ra là mình từng có nó và lúc đó, người ta mới biết trân trọng nó.

    Cái gì đã vỡ là vỡ... thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ...

    Tạm biệt một số thứ... một số thứ từng là của mình nhưng không dành trọn cho mình.

    Thôi vậy, hãy cứ để nó trôi theo hướng mà nó cần phải đến... Good Luck!
    :)

  • Sống là không chờ đợi...

    Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
    Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
    Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
    Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?

    Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
    Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
    Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
    Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.

    Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?...
    Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
    Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à :)

  • Em chọn cách dừng lại hẳn

    Em sẽ chọn cách dừng lại hẳn anh ạ. Em sẽ không chọn anh làm người đàn ông của cuộc đời mình đâu. Không phải bởi anh chưa hoàn mĩ. Em biết mình cũng thế và không đòi hỏi ở anh quá nhiều.
    Mà bởi vì anh đã không cho em tin vào tình yêu anh dành cho em.

    Anh đã không giữ lấy em khi em cần một bàn tay níu kéo.
    Anh không đủ mạnh mẽ để nói với em rằng: Anh cần em ở lại, anh cần có em...

    Em bật cười khi thấy nhiều người đàn ông sợ nói ra những lời yêu thương níu giữ với cô gái mà anh ấy đã ngỏ lời yêu vì cho rằng như vậy nam tính của mình sẽ giảm đi. Anh đâu biết rằng chỉ cần điều đó thôi em đã có thể đi cùng anh đến suốt cuộc đời.

    Chỉ cần điều đó thôi em đã thấy anh đàn ông và mạnh mẽ biết bao trong mắt em. Em không cần đâu một tình yêu nồng nàn, say đắm... nhưng em cần bờ vai anh đủ mạnh để che chở cho em và cho em tin vào sự bền vững trong tình cảm anh dành cho em.

    Nhưng em không tìm thấy!

    Đáp lại là sự nhạt nhẽo, hờ hững đáng sợ. Em ghét tình yêu kiểu đó lắm anh à! Em hiểu: Anh đã không làm như vậy bởi anh đã chưa thực sự Yêu em. Từ Yêu được viết hoa và hiểu theo đúng nghĩa.

    Hoặc cũng có thể anh còn đang dành nhiều tình cảm cho người cũ của mình. Hoặc anh đã không dẹp được lòng kiêu hãnh, sự sĩ diện bản năng để đến với em một cách chân thành nhất.
    Dù là lý do nào em cũng sẽ dừng lại bởi đơn giản chúng ta chưa tìm được sự đồng điệu thực sự trong tâm hồn.

    Em sẽ không nuối tiếc đâu vì em đã yêu anh như lòng em muốn thế! Anh nhé! Với một cô gái khác em, anh hãy yêu như chưa yêu lần nào.

    "Minh rat thich bai nay cua bạn, Moonee"

  • Chao ngay moi

    Tu truoc den gio chua bao gio viet nhat ky giong nhu the nay ,
    tu dung thay hay hay va lan dau tien minh thay co nhieu ban nuoc ngoai lam quen voi minh nhu the nay
    Cam nhan that khac tu truoc den gio , hix hix khong biet fai dien ta nhu the nao cho no hop tinh hop ly bi gio nhi... kho qua
    Thoi mai viet tiep vay , chao moi nguoi nhe. Minh di ngu day. G92Y!!! :)